Một chỗ cho tiếng cười
Một chỗ cho tiếng cười
| Nguyễn Vĩnh Nguyên “Có lẽ sứ mạng của những ai yêu nhân loại là làm cho con người cười nhạo chân lý, là làm cho chân lý bật cười, vì chân lý duy nhất là học cách giải thoát chúng ta khỏi sự điên cuồng đam mê chân lý.” Umberto Eco .....sự xuống cấp của tiếng cười theo hướng nhạt nhẽo tầm phào thể hiện trên các sân khấu hài kịch trong nước, những phim sit-com1 trên truyền hình đến những bộ phim điện ảnh hài giải trí… có thể thấy rõ ràng đại chúng đang được dọn ra những món ăn tinh thần có tên cười không lý do, một kiểu hài mà chẳng có hài. Mà không chỉ trên phương diện văn hóa giải trí mà ngay trong đời sống báo chí, xuất bản, sinh hoạt văn nghệ chính thống cũng thế, tiếng cười phớ lớ đầy rẫy nhưng quyền lực của nó bị triệt tiêu hơn bao giờ hết.
Từ lâu, trên mặt báo thiếu vắng những tiếng cười - mặc dù vẫn còn đó những tờ báo măng-sét có gắn chữ “cười”, bên trong chúng được trình bày theo lối họa báo đầy hoạt náo, nhưng tất cả đang gánh những câu chuyện cao đạo, trịnh trọng nghiêm túc đến mức chỉ còn lại những tiếng cười phải đạo. Những quyển sách có đôi chút giễu nhại, trào lộng sẽ bị dè chừng, tấn công trong đời sống xuất bản. Trong khi ở vỉa hè, ở trên mạng, ở những ấn phẩm phi công khai, người ta gặp tiếng cười khinh bạc, đau đớn, mang trong nó nộ khí và phản kháng như thể từ lâu không được cười phá lên, không được cười vỡ òa trên thành quách ù lì của thực tại và cái bóng đầy dọa nạt của nó.
|
Nhận xét
Đăng nhận xét