Vì sao những kẻ xấu xa lại leo cao nhất - F. Hayek
F. von Hayek Phạm Nguyên Trường
Quyền lực dẫn đến tha hóa, quyền
lực tuyệt đối dẫn đến tha hóa tuyệt
đối
Lord Acton
Friedrich August von Hayek (1899-1992)
Bây giờ chúng ta sẽ xem xét quan niệm làm chỗ dựa cho những
người cho rằng chế độ toàn trị là tất yếu; nó là quan niệm làm suy sụp sức
kháng cự của nhiều người khác, những người sẽ chiến đấu một mất một còn với nó
nếu họ hiểu được bản chất của nó. Quan niệm này cho rằng các đặc điểm kinh tởm
nhất của các chế độ toàn trị xảy ra là do sự ngẫu nhiên của lịch sử, ở đâu cũng
đều do những người đê tiện và lưu manh thiết lập nên. Và nếu, thí dụ, ở Đức
những người như Streicher và Killinger, Ley và Heine, Himler và Heydrich nắm
được quyền lực, thì điều đó chỉ chứng tỏ rằng người Đức là một dân tộc xấu xa
chứ không phải việc nổi lên của những kẻ như thế là kết quả tất yếu của hệ
thống toàn trị. Chả lẽ những người tử tế, những người lo lắng cho lợi ích của
cộng đồng, những người sẽ giải quyết những nhiệm vụ vĩ đại lại không thể đứng
đầu hệ thống toàn trị được ư?
Chúng
ta chớ có tự dối lòng: không phải cứ người tốt là dân chủ và không phải tất cả
người tốt đều muốn tham gia quản lí nhà nước. Không nghi ngờ gì rằng nhiều
người thích giao việc đó cho những người mà họ cho là có hiểu biết hơn. Và điều
này nghe có vẻ không hợp lí lắm, nhưng tại sao lại không ủng hộ chế độ độc tài
của những người tốt? Chế độ toàn trị là một hệ thống hữu hiệu, nó có thể làm cả
việc tốt lẫn việc xấu, tất cả phụ thuộc vào nhà độc tài, họ lí luận như thế. Và
nếu ta không phải sợ hệ thống mà chỉ phải sợ những người lãnh đạo không ra gì
thì điều đáng quan tâm đơn giản chỉ là khi thời cơ đến phải làm sao để quyền
lực rơi vào tay những người tốt là được.
Không nghi ngờ gì rằng hệ thống “phát xít” ở Anh hay ở Mĩ
sẽ khác rất xa mô hình của Ý hay Đức; không nghi ngờ gì rằng nếu việc chuyển
hóa được thực hiện một cách phi bạo lực thì chúng ta có thể hi vọng có được
những nhà lãnh đạo tử tế hơn. Và nếu một lúc nào đó số phận buộc tôi phải sống
dưới chế độ phát xít thì tôi sẽ thích chế độ phát xít do người Anh hay người Mĩ
đứng đầu hơn bất kì người đứng đầu nào khác. Nhưng xét theo tiêu chuẩn hiện nay
thì điều đó cũng không có nghĩa là hệ thống phát xít của chúng ta sẽ hoàn toàn
khác hay sẽ dễ chịu hơn nguyên mẫu của chúng. Có đầy đủ lí do để tin rằng những
đặc điểm xấu xa nhất của các hệ thống toàn trị hiện nay không phải là sản phẩm
phụ ngẫu nhiên mà là những hiện tượng mà chế độ toàn trị trước sau gì cũng sẽ
tạo ra. Khi một chính khách dân chủ quyết định lập kế hoạch cho toàn bộ các
hoạt động kinh tế thì chẳng mấy chốc ông ta sẽ phải đối mặt với một trong hai
lựa chọn: chấp nhận chế độ độc tài hay từ bỏ các dự định của mình, còn nhà lãnh
đạo toàn trị thì phải giẫm lên đạo đức truyền thống nếu không muốn thất bại.
Đấy là lí do vì sao trong các xã hội có khuynh hướng toàn trị những kẻ vô liêm
sỉ thường dễ thành công hơn. Không hiểu điều đó là không hiểu được khoảng cách
mênh mông, có thể nói một trời một vực, giữa chế độ toàn trị và chế độ tự do,
không hiểu điều đó là không hiểu được rằng đạo đức tập thể không thể đội trời
chung với những giá trị nền tảng của chủ nghĩa cá nhân của nền văn minh phương
Tây.
“Cơ sở đạo đức của chủ nghĩa tập thể” đã từng là đề tài
của nhiều cuộc thảo luận, nhưng điều chúng ta quan tâm ở đây không phải là cơ
sở đạo đức của nó mà là những hệ quả đạo đức của nó. Các cuộc thảo luận về khía
cạnh đạo đức của chủ nghĩa tập thể thường bàn vấn đề là liệu chủ nghĩa tập thể
và các nguyên tắc đạo hiện hành có tương thích với nhau hay không hay là muốn
cho chủ nghĩa tập thể thực hiện được những điều mà người ta kì vọng thì phải
lập ra những nguyên tắc đạo đức mới nào. Nhưng chúng ta sẽ đặt vấn đề theo một
cách khác: tổ chức xã hội theo chủ nghĩa tập thể sẽ đưa đến những nguyên tắc
đạo đức nào hay quan điểm đạo đức nào sẽ ngự trị? Tác động qua lại giữa đạo đức
và các thiết chế xã hội có thể dẫn đến hệ quả là đạo đức do chủ nghĩa tập thể
tạo ra có thể sẽ khác hoàn toàn với những lí tưởng đạo đức đã từng làm cho
người ta thấy cần phải có chủ nghĩa tập thể. Chúng ta thường nghĩ rằng nếu lòng
khao khát chủ nghĩa tập thể của chúng ta bắt nguồn từ những động cơ đạo đức cao
thượng thì hệ thống đó phải là thiên đường của phẩm hạnh, nhưng trên thực tế
chẳng có lí do gì để một hệ thống phải đề cao những phẩm chất nhằm phục vụ cho
các mục tiêu mà người ta dự kiến cho nó. Quan điểm đạo đức ngự trị sẽ phụ thuộc
một phần vào những phẩm chất có thể dẫn các cá nhân đến thành công trong hệ
thống toàn trị hay hệ thống tập thể và phụ thuộc một phần vào đòi hỏi của bộ
máy toàn trị.
* * *
Xin quay lại trong chốc lát với tình hình trước khi diễn
ra việc đàn áp các thiết chế dân chủ và thiết lập chế độ toàn trị. Đấy là lúc
sự bất mãn của toàn dân đối với chính phủ, một chính phủ vừa chậm chạp, vừa thụ
động, bị trói chân trói tay vì các thủ tục dân chủ rắc rối. Đây là nhân tố chủ
chốt khiến người ta mong có một chính phủ quyết đoán. Trong tình hình như thế,
trong khi mọi người đều đòi hỏi phải có những hành động khẩn trương và dứt
khoát thì một chính khách hay một đảng tỏ ra mạnh mẽ, sẵn sàng “hành động”, sẽ
là người được quần chúng mến mộ. “Mạnh mẽ” ở đây hoàn toàn không có nghĩa là
nắm được đa số vì lúc đó chính sự bất lực của đa số trong quốc hội đã làm người
ta bất mãn. Điều quan trọng là người cầm đầu có được hậu thuẫn mạnh mẽ, một sự
hậu thuẫn cho người ta cảm tưởng rằng ông ta sẽ thực hiện được mọi điều ông ta
muốn. Đảng kiểu mới, được tổ chức theo lối nhà binh, xuất hiện trên vũ đài
chính trị như thế đấy.
Tại các nước thuộc khu vực Trung Âu, nhờ nỗ lực của những
người xã hội chủ nghĩa mà quần chúng đã quen với những tổ chức chính trị theo
kiểu nhà binh, những tổ chức tìm mọi cách quản lí đời sống riêng tư của tất cả
các thành viên của nó. Vì vậy nếu một nhóm nào đó muốn chiếm đoạt quyền lực
không hạn chế thì nó phải sử dụng nguyên tắc này rồi tiến xa thêm và dựa không
phải vào lá phiếu của những người ủng hộ trong những cuộc bầu cử thỉnh thoảng mới
được tiến hành mà phải dựa vào sự ủng hộ tuyệt đối và vô điều kiện của một tổ
chức, không cần phải lớn nhưng được tổ chức tốt. Khả năng thiết lập chế độ toàn
trị trên cả nước phần lớn phụ thuộc vào khả năng tập hợp xung quanh lãnh tụ một
nhóm những kẻ tự nguyện phục tùng cái kỉ luật toàn trị mà họ sẽ dùng vũ lực áp
đặt cho toàn bộ nhân dân.
Mặc dù các đảng xã hội chủ nghĩa là những đảng khá mạnh,
nếu quyết định sử dụng bạo lực thì họ có thể giành được tất cả những thứ mà họ
muốn, nhưng họ đã dao động. Chính họ cũng không ngờ rằng mình đã đặt ra mục
tiêu mà chỉ có những kẻ tàn nhẫn, những kẻ sẵn sàng bước qua mọi rào cản về đạo
đức mới có thể thực hiện được.
Chủ nghĩa xã hội chỉ có thể được đưa vào thực tiễn bằng
những biện pháp mà đa số những người xã hội chủ nghĩa phản đối, đấy chính là
bài học của nhiều nhà cải cách xã hội trong quá khứ. Các đảng xã hội chủ nghĩa
cổ điển hoạt động trong khuôn khổ của các lí tưởng dân chủ; họ không có tính
tàn nhẫn cần thiết để thực thi các nhiệm vụ mà họ đã chọn. Điều đặc biệt là cả
ở Đức lẫn ở Ý, chủ nghĩa phát xít đã thành công sau khi các đảng xã hội từ chối
nhận trách nhiệm lãnh đạo chính phủ. Họ không muốn áp dụng một cách triệt để
những biện pháp mà học thuyết của họ đã dạy. Họ vẫn hi vọng vào phép màu rằng
đa số sẽ đồng ý về một kế hoạch tổ chức toàn bộ xã hội, nhưng những người khác
thì đã học được bài học rằng trong xã hội được kế hoạch hóa vấn đề không còn là
đa số sẽ đồng ý mà là nhóm lớn nhất là nhóm nào, chỉ cần các thành viên của nó
đồng ý là đủ để hình thành đường lối thống nhất cho tất cả mọi công việc. Còn
nếu chưa có một nhóm như thế thì ai và làm thế nào để thành lập ra một nhóm như
thế.
Có ba lí do vì sao cái nhóm đông và mạnh, với những thành
viên có quan điểm giống nhau, lại không được hình thành từ những người tử tế
nhất mà thường là từ những phần tử xấu xa nhất của xã hội. Theo tiêu chuẩn của
chúng ta thì cái nhóm như thế chỉ có thể hình thành trên những nguyên lí hoàn
toàn mang tính tiêu cực.
Thứ nhất, những người có trình độ học vấn và tri thức
càng cao thì thị hiếu và quan điểm càng phân hóa, họ khó có thể thống nhất về
bất cứ thang giá trị cụ thể nào. Nghĩa là nếu chúng ta muốn tìm một sự thống
nhất cao về quan điểm thì chúng ta phải tìm trong những tầng lớp xã hội với
tiêu chuẩn đạo đức và tri thức không cao, với thị hiếu và bản năng nguyên thuỷ
và thô lậu. Điều đó không có nghĩa là đa số dân chúng có tiêu chuẩn đạo đức thấp;
nó chỉ có nghĩa là cái nhóm gồm nhiều thành viên với những chuẩn mực giá trị
giống nhau là những người có tiêu chuẩn đạo đức không cao. Có thể nói chính cái
mẫu số chung đạo đức cực kì thấp đã liên kết rất nhiều người lại với nhau. Nếu
chúng ta cần một nhóm tương đối đông và đủ mạnh, để buộc những người khác phải
chấp nhận các quan điểm và giá trị của nhóm mình thì không bao giờ chúng ta lại
tìm đến những người có thị hiếu phát triển cao và phân hóa một cách sâu sắc.
Chúng ta sẽ tìm đến “quần chúng”, với ý nghĩa tiêu cực của từ này, tìm đến
những người kém độc đáo và ít độc lập nhất, những người có thể lấy số lượng làm bệ đỡ cho lí
tưởng của họ.
Nhưng nếu nhà độc tài tương lai chỉ dựa vào những người
có những bản năng đơn sơ và giống nhau thì số người như thế sẽ không thể đủ để
thực hiện nhiệm vụ đặt ra. Hắn sẽ phải tăng thêm số thành viên của mình bằng
cách kết nạp thật nhiều người vào cùng tín điều đơn giản của hắn.
Tiêu chuẩn chọn lựa tiêu cực thứ hai: Hắn phải tìm được
sự ủng hộ của những kẻ dễ bảo và cả tin, những kẻ không có niềm tin riêng mà
sẵn sàng chấp nhận các hệ thống giá trị sẵn có miễn là được rót vào tai họ một
cách liên tục. Chính những kẻ với các tư tưởng mù mờ và được hình thành một
cách dở dang, những kẻ dễ dao động, những kẻ mà tình cảm và niềm đam mê sẵn
sàng bùng nổ bất cứ lúc nào lại là thành phần đông nhất của các đảng toàn trị.
Tiêu chuẩn thứ ba, và có lẽ là quan trọng và cần thiết
nhất để một kẻ mị dân lão luyện có tập họp quanh mình một nhóm cố kết những
người ủng hộ. Bản chất của con người là dễ dàng đồng thuận trên cơ sở một cương
lĩnh mang tính tiêu cực - chí căm thù giặc, lòng ghen tức với những kẻ khá giả
- hơn là trên cơ sở một nhiệm vụ mang tính tích cực. Sự tương phản giữa “chúng
ta” và “chúng nó”, cuộc chiến đấu chống lại những kẻ nằm bên ngoài tổ chức có
vẻ như là chất kết dính chủ yếu trong mọi giáo lí, chính nó sẽ gắn chặt người
ta thành một nhóm cho những hành động chung. Những kẻ cầm đầu muốn săn tìm
không chỉ sự ủng hộ về mặt chinh trị mà còn săn tìm lòng trung thành vô điều
kiện của quần chúng đã cố tình lợi dụng cái phần tiêu cực đó trong bản chất của
con người cho mục đích của mình. Theo họ thì các cương lĩnh tiêu cực có ưu điểm
là dành cho họ quyền tự do hành động hơn bất kì cương lĩnh tích cực nào. Hình
ảnh kẻ thù, bất kể ở bên trong như “Do Thái” ở Đức hay “kulak” ở Nga, hay ở bên
ngoài, đều là một trong những phương tiện thiết yếu trong kho vũ khí của lãnh
tụ toàn trị.
Việc người Do Thái ở Đức bị tuyên bố là kẻ thù trước khi các
nhà tài phiệt thế chỗ cho họ cũng chỉ là kết quả của xu hướng bài tư bản của
phong trào, chẳng khác gì việc chọn tầng lớp phú nông (kulak) ở Nga. Sự thật là
ở Đức và Áo người Do Thái bị coi là đại diện của chủ nghĩa tư bản vì sự thù
địch thâm căn cố đế của quần chúng đối với thương nghiệp đã làm cho lĩnh vực
này trở thành dễ thâm nhập
hơn đối với những nhóm người không có quyền lựa chọn những nghề cao quý hơn.
Câu chuyện này cũng cũ như là thế giới vậy: Các sắc dân ngụ cư chỉ được làm
những nghề hèn mọn và thế là người ta càng căm ghét họ hơn. Việc chủ nghĩa bài
Do Thái và bài tư bản ở Đức có cùng một nguồn gốc là một mắt xích cực kì quan
trọng, nó giúp ta hiểu được những sự việc đang diễn ra trên đất nước này; nhưng
nói chung, những người quan sát nước ngoài đã không nhận ra điều đó.
* * *
Coi khuynh hướng biến chủ nghĩa tập thể thành chủ nghĩa
dân tộc đang diễn ra khắp nơi chỉ là do người ta muốn nhận được sự ủng hộ dứt
khoát của những tầng lớp xã hội nhất định nào đó, đồng nghĩa với bỏ sót một tác
nhân không kém phần quan trọng. Thật vậy, người ta có thể hỏi rằng liệu có
người nào tưởng tượng nổi một cương lĩnh của chủ nghĩa tập thể mà không nhằm
phục vụ cho một nhóm hạn chế nào đó hay không, liệu chủ nghĩa tập thể có thể
tồn tại dưới một hình thức nào khác ngoài hình thức của một chủ nghĩa phân lập
(particularism) nào đó hay không, thí dụ như chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa phân
biệt chủng tộc hay là chủ nghĩa giai cấp. Niềm tin rằng các thành viên trong
cộng đồng cùng có chung mục đích và quyền lợi làm người ta dễ dàng thống nhất
về quan điểm và tư tưởng hơn là với những cư dân khác trên Trái đất. Và nếu
chúng không biết mặt tất cả các thành viên của nhóm thì ít nhất chúng ta cũng
phải tin rằng họ giống những người xung quanh ta, họ nói và nghĩ về những thứ
như ta. Chỉ khi đó ta mới có thể đồng nhất mình với họ. Không thể hình dung nổi
chủ nghĩa tập thể ở quy mô toàn cầu, trừ phi nó được dùng để bảo vệ quyền lợi
của một nhóm ưu tú cực kì nhỏ. Đây không phải là vấn đề kĩ thuật mà là vấn đề
đạo đức, một vấn đề mà tất cả những người xã hội chủ nghĩa đều không muốn đối
mặt. Nếu, thí dụ, người vô sản Anh được hưởng ngang nhau phần thu nhập có xuất
xứ từ các nguồn lực tư bản của nước họ và có quyền tham gia kiểm soát việc sử
dụng các nguồn lực tư bản, thì bởi vì chúng là kết quả của sự bóc lột, nên cũng
theo nguyên tắc đó, tất cả người Ấn không chỉ có quyền hưởng thu nhập từ tư bản
mà còn có cả quyền sử dụng một phần tương ứng của các nguồn lực tư bản Anh nữa.
Nhưng những người xã hội chủ nghĩa dự định phân chia đồng
đều nguồn vốn tư bản hiện có trên thế giới cho các dân tộc như thế nào? Tất cả
đều cho rằng tư bản không phải là tài sản của toàn nhân loại mà là tài sản của
một dân tộc, nhưng ngay cả trong khuôn khổ của các quốc gia cũng ít người dám
đặt vấn đề tước bớt một phần tư bản “của họ” để giúp cho các vùng nghèo hơn.
Những người xã hội chủ nghĩa cũng không sẵn sàng bảo đảm cho người nước ngoài
cái mà họ tuyên bố là trách nhiệm trước các công dân nước mình. Nếu theo quan
điểm của chủ nghĩa tập thể một cách nhất quán thì phải công nhận rằng những đòi
hỏi phân chia lại thế giới do các dân tộc nghèo nàn đưa ra là hợp lí, mặc dù
nếu tư tưởng này mà được thực thi thì những quốc gia ủng hộ nhiệt tình nhất sẽ
bị mất mát chẳng khác gì các quốc gia giàu có. Vì vậy mà họ luôn tỏ ra thận trọng,
họ không đặt nặng yêu cầu vào nguyên tắc bình quân chủ nghĩa nhưng lại làm ra
vẻ rằng không có ai có thể tổ chức đời sống của các dân tộc trên thế giới tốt
hơn là họ.
Một trong những mâu thuẫn nội tại của triết lí của chủ
nghĩa tập thể là, bản thân nó dựa trên một nền đạo đức nhân văn, tức là nền đạo
đức phát triển trong khuôn khổ của chủ nghĩa cá nhân, nhưng nó chỉ có thể được
áp dụng cho những nhóm tương đối nhỏ mà thôi. Về lí thuyết, chủ nghĩa xã hội là
chủ nghĩa quốc tế, nhưng khi đem ra áp dụng thì dù là ở Nga hay ở Đức nó đều
biến thành chủ nghĩa dân tộc cực đoan nhất. Vì vậy mà chủ nghĩa xã hội tự do,
như nhiều người châu Âu hình dung, chỉ là sản phẩm thuần túy lí thuyết, trong
khi trên thực tế chủ nghĩa xã hội luôn luôn đồng hành với chủ nghĩa toàn trị. Chủ nghĩa tập thể không chấp nhận chủ nghĩa nhân đạo theo
nghĩa rộng của chủ nghĩa tự do, nó chỉ có thể chấp nhận chủ nghĩa biệt lập toàn
trị mà thôi.
Nếu “cộng đồng” hay nhà nước đứng cao hơn cá nhân và có
những mục tiêu không ăn nhập gì với các mục tiêu của cá nhân và cao hơn các mục
tiêu cá nhân thì chỉ những người hoạt động cho các mục tiêu đó mới được coi là
thành viên của cộng đồng. Hậu quả tất yếu của quan điểm này là chỉ khi là thành
viên của nhóm cá nhân mới được tôn trọng, tức là chỉ khi và trong chừng mực cá
nhân đó có tác dụng thúc đẩy cho việc thực hiện các mục tiêu được tất cả mọi
người thừa nhận thì cá nhân đó mới được tôn trọng. Người ta chỉ có nhân phẩm
khi là thành viên của nhóm, con người đơn lẻ chẳng có giá trị gì. Vì vậy tất cả
các giá trị nhân bản, kể cả chủ nghĩa quốc tế, vốn là sản phẩm của chủ nghĩa cá
nhân đều không có chỗ trong triết lí của chủ nghĩa tập thể.
Cộng đồng theo chủ nghĩa tập thể chỉ có thể trở thành
hiện thực khi tất cả các thành viên của nó có hoặc có thể đạt được sự nhất trí
về tất cả các mục tiêu, nhưng bên cạnh đó còn có một loạt tác nhân làm cho cái
xã hội như thế có xu hướng trở thành xã hội khép kín và biệt lập. Điều quan
trọng nhất là việc cá nhân khát khao đồng nhất mình với nhóm lại là hậu quả của
cảm giác bất toàn của chính mình, việc có chân trong nhóm trong trường hợp đó
sẽ làm cho anh ta cảm thấy ưu thế của mình so với những người xung quanh, so
với những người không thuộc nhóm của anh ta. Đôi khi, có thể chính bản năng gây
hấn mà người ta biết rằng phải bị kiềm chế trong nội bộ nhóm lại được thả lỏng
trong hành động của tập thể chống lại những người bên ngoài đã giúp cho cá nhân
hòa đồng hơn với tập thể. Moral Man and Immoral Society (Con người
đức hạnh và xã hội vô luân) là nhan đề tuyệt vời và rất chính xác của một
tác phẩm của Reinhold Niebuhr, mặc dù chúng ta không thể đồng ý với tất cả các
kết luận của ông. Nhưng, đúng như ông đã nói: “Con người hiện nay thường có xu
hướng coi mình là có đức vì họ đã chuyển sự đồi bại của mình cho những nhóm
người ngày càng đông hơn”. Khi hành động nhân danh nhóm
người ta thường rũ bỏ được nhiều hạn chế về mặt đạo đức, vốn là những thứ vẫn
đóng vai trò kiềm chế hành vi của người ta trong nội bộ nhóm.
Thái độ thù địch không thể che giấu đối với chủ nghĩa
quốc tế của phần đông những người ủng hộ kế hoạch hóa có thể được lí giải, bên
cạnh các nguyên nhân khác, là trong thế giới hiện đại mọi mối liên hệ với bên
ngoài đều ngăn cản việc tiến hành kế hoạch hóa một cách hữu hiệu. Cho nên không
phải ngẫu nhiên mà biên tập viên của một trong những công trình nghiên cứu tập
thể toàn diện nhất về vấn đề kế hoạch hóa đã vô cùng thất vọng khi phát hiện ra
rằng: “Phần lớn những người ủng hộ kế hoạch hóa lại là những người theo đường
lối dân tộc chủ
nghĩa
hiếu chiến nhất”.
Thiên hướng dân tộc và đế quốc chủ nghĩa thường thấy ở những
người xã hội chủ nghĩa hơn là người ta tưởng, mặc dù không phải lúc nào cũng
thể hiện công khai, thí dụ như hai ông bà Webb hay một số người thuộc hội
Fabian trước đây, ở những người này lòng nhiệt tình với kế hoạch hóa thường kết
hợp với lòng sùng kính đặc thù trước những quốc gia lớn mạnh và khinh thường
những nước nhỏ. Hồi tưởng lại cuộc gặp gỡ đầu tiên với ông bà Webb bốn mươi năm
về trước, sử gia Élie Halévy nhận xét rằng tinh thần xã hội chủ nghĩa của họ
hoàn toàn đối lập với chủ nghĩa tự do: “Ông bà ấy không căm ghét những người
bảo thủ (Tories), thậm chí còn tỏ ra độ lượng đối với họ, nhưng lại không chấp
nhận chủ nghĩa tự do của Gladston. Lúc đó đang diễn ra cuộc chiến tranh
Anh-Boer (người Phi gốc Hà Lan- ND) và những người tự do tiến bộ nhất cùng với
những người đang đứng ra thành lập Đảng Lao động đã ủng hộ người Boer chống lại
đế quốc Anh, nhân danh tự do và lòng nhân đạo. Nhưng ông bà Webb và bạn họ là
nhà văn Bernard Shaw lại đứng tách ra. Họ đã thể hiện tinh thần đế quốc một
cách đầy khiêu khích. Nền độc lập của các dân tộc nhỏ bé có thể có ý nghĩa nào
đó đối với một người tự do theo tư tưởng cá nhân chủ nghĩa, nhưng lại chẳng có
ý nghĩa gì đối với những người theo chủ nghĩa tập thể như họ. Bên tai tôi vẫn
văng vẳng lời giải thích của Sidney Webb rằng tương lai thuộc về các nước lớn,
nơi các viên chức sẽ cai trị, còn cảnh sát sẽ giữ trật tự”. Ở một chỗ khác,
Halévy còn dẫn lại lời nói của B. Shaw, cũng nói về khoảng thời gian đó: “Thế
giới nhất định thuộc về các nước lớn và mạnh; các nước nhỏ không nên thò đầu
qua biên giới kẻo sẽ bị bóp chết đấy”.
Tôi đã trích dẫn một đoạn dài, nếu đấy là phát biểu của
những bậc tiền bối người Đức của chủ nghĩa xã hội quốc gia thì sẽ chẳng làm ai
ngạc nhiên vì nó là thí dụ điển hình của thái độ tôn thờ quyền lực, một thái độ dễ
dàng đưa người ta từ chủ nghĩa xã hội chuyển sang chủ nghĩa dân tộc và có ảnh
hưởng sâu sắc đến quan điểm đạo đức của những người theo chủ nghĩa tập thể. Nói
đến quyền của các dân tộc nhỏ thì quan điểm của Marx và Engels cũng chẳng khác
gì quan điểm của những người theo chủ nghĩa tập thể khác, những lời phát biểu
của họ về người Czech và người Ba Lan giống hệt như những gì mà các đảng viên xã
hội chủ nghĩa quốc gia hiện nay đang nói.
* * *
Nếu đối với các triết gia cá nhân chủ nghĩa vĩ đại thế kỉ
XIX, bắt đầu từ Lord Acton và Jacob Burckhardt và đến những người xã hội chủ
nghĩa đương đại, như Bertrand Russell, những người kế thừa các truyền thống của
chủ nghĩa tự do, quyền lực là cái ác tuyệt đối, thì đối với những người theo
chủ nghĩa tập thể thuần thành, quyền lực lại là mục đích tự thân. Vấn đề không
chỉ là, như Russell đã chỉ rõ, bản thân ước muốn tổ chức đời sống xã hội theo
một kế hoạch duy nhất bắt nguồn từ khát vọng quyền lực.
Điều quan trọng hơn là, để đạt được mục tiêu, những người theo chủ nghĩa tập
thể phải tạo ra quyền lực - thứ quyền lực do con người áp đặt lên con người –
với sức mạnh chưa từng được biết đến trước đây, thành công của họ phụ thuộc vào
mức độ quyền lực mà họ giành được.
Điều này vẫn đúng dẫu cho nhiều người xã hội chủ nghĩa có
tư tưởng tự do đang nỗ lực làm việc vì bị dẫn dắt bởi cái ảo tưởng đầy bi kịch
rằng tước đoạt quyền lực mà các cá nhân sở hữu trong hệ thống cá nhân chủ nghĩa
và chuyển quyền lực này vào tay xã hội là họ đang thực hiện việc xóa bỏ quyền
lực. Những người lí sự như thế đã bỏ qua sự kiện rõ ràng sau đây: tập trung
quyền lực để nó có thể phục vụ cho một kế hoạch duy nhất thì quyền lực không
những không được chuyển hóa mà còn trở thành quyền lực tuyệt đối. Tập trung vào
tay một nhóm người cái quyền lực trước đó vẫn nằm trong tay nhiều người độc lập
với nhau, thì quyền lực chẳng những đã tăng lên đến mức chưa từng có trước đây
mà còn có ảnh hưởng sâu rộng đến mức gần như trở thành khác hẳn về chất. Thật
sai lầm khi cho rằng quyền lực của cơ quan lập kế hoạch trung ương cũng “không
hơn gì quyền lực tập thể của ban giám đốc xí nghiệp tư nhân”.
Thực tế là trong xã hội cạnh tranh, không người nào có thể nắm được dù chỉ một
phần quyền lực mà ủy ban kế hoạch xã hội chủ nghĩa có thể sở hữu và nếu không
có người nào có thể tự ý sử dụng quyền lực thì lời khẳng định rằng các nhà tư
bản có một “quyền lực cộng đồng” thì đấy đơn giản chỉ là trò đánh tráo thuật
ngữ mà thôi. Câu “quyền lực bị hội đồng các giám đốc tư
nhân thao túng”, trong khi họ chưa thực hiện các hành động có phối hợp, chỉ là
một trò chơi chữ, còn khi họ đã phối hợp hành động thì cũng có nghĩa là sự cáo
chung của nền kinh tế cạnh tranh và bắt đầu nền kinh tế kế hoạch hóa. Muốn giảm
quyền lực tuyệt đối thì phải chia nhỏ nó ra hay là phi tập trung hóa nó và hệ
thống cạnh tranh là hệ thống duy nhất được thiết kế nhằm phi tập trung hóa
quyền lực và bằng cách đó làm giảm tối đa quyền lực của một số người đối với
một số người khác.
Như chúng ta đã thấy, việc tách các mục tiêu kinh tế ra
khỏi mục tiêu chính trị là sự bảo đảm thiết yếu cho tự do cá nhân, nhưng đây
chính là đối tượng tấn công không khoan nhượng của những người xã hội chủ
nghĩa. Cần phải nói thêm rằng khẩu hiệu thịnh hành hiện nay “đưa quyền lực
chính trị thay thế cho quyền lực kinh tế” có nghĩa đem cái gông xiềng không ai
có thể chạy thoát được thế chỗ cho cái quyền lực về bản chất là có giới hạn.
Mặc dù quyền lực kinh tế có thể là một công cụ áp bức, nhưng khi còn nằm trong
tay những cá nhân riêng lẻ, nó không thể là vô giới hạn và không thể bao trùm
lên toàn bộ đời sống của một con người. Nhưng khi tập trung vào tay một nhóm
người như là một công cụ của quyền lực chính trị thì nó sẽ biến người ta thành
những người phụ thuộc chẳng khác gì nô lệ.
* * *
Từ hai đặc điểm trung tâm của mọi hệ thống tập thể chủ
nghĩa tức là nhu cầu phải có một hệ thống các mục tiêu được tất cả mọi người
trong nhóm chấp nhận và ước mơ của nhóm có một quyền lực tuyệt đối, nhằm thực
thi các mục tiêu đó, chắc chắn sẽ nảy sinh ra một hệ thống đạo đức nhất định
với một số điểm trùng hợp trong khi một số điểm lại khác hẳn với nền đạo đức
của chúng ta. Nhưng có một điểm mà sự khác biệt rõ ràng đến nỗi có thể làm
người ta ngờ rằng đây có phải là đạo đức hay không nữa: nó không để cho lương
tâm của cá nhân được áp dụng các quy tắc của chính mình và nó cũng không chấp
nhận bất kì quy tắc chung nào mà cá nhân phải tuân theo hoặc được phép theo
trong mọi hoàn cảnh. Điều này làm cho đạo đức tập thể trở thành khác hẳn với
cái mà chúng ta vẫn gọi là đạo đức và thật khó mà tìm được bất kì nguyên tắc
nào dù rằng đạo đức tập thể vẫn có những nguyên tắc như thế.
Sự khác biệt về nguyên tắc cũng gần giống như trường hợp
Pháp Trị mà chúng ta đã có dịp xem xét trước đây. Tương tự như các đạo luật
hình thức, các tiêu chuẩn đạo đức cá nhân chủ nghĩa, dù không phải lúc nào cũng
cụ thể chi li, nhưng là các tiêu chuẩn chung và vạn năng khi áp dụng. Các tiêu
chuẩn này quy định hoặc cấm đoán một số hành động nhất định, không phụ thuộc
vào mục đích mà những hành động ấy theo đuổi. Thí dụ ăn cắp hay nói dối, tra
tấn hoặc phản bội được coi là xấu, ngay cả trong trường hợp cụ thể nào đó những
hành động như thế không gây ra bất cứ thiệt hại trực tiếp nào. Dù không có ai
phải chịu đau khổ hay ngay cả đấy là những hành động nhân danh một mục đích cao
đẹp nào đó thì cũng không thể làm thay đổi được sự kiện là đấy là những hành
động xấu. Mặc dù đôi khi chúng ta phải lựa chọn, phải làm một việc đỡ xấu hơn,
nhưng dù sao đấy vẫn là việc xấu.
Trong đạo đức học cá nhân chủ nghĩa, nguyên tắc mục đích
biện minh cho phương tiện được coi là sự phủ nhận mọi tiêu chuẩn đạo đức. Trong
đạo đức học của chủ nghĩa tập thể nguyên tắc này nhất định phải trở thành quy
tắc tối thượng; một người theo chủ nghĩa tập thể kiên định phải sẵn sàng làm
tất cả mọi việc nếu đó là việc mang lại “hạnh phúc cho tất cả mọi người” vì đối
với anh ta đấy là tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá tính đạo đức của hành động.
Đạo đức tập thể thể hiện rõ ràng nhất trong công thức raison d'état, một động cơ không chấp nhận bất kì giới hạn nào, ngoài
tính vụ lợi, chính tính vụ lợi sẽ quyết định phải hành động như thế nào để đạt
cho bằng được các mục tiêu trước mắt. Cách mà reason d’état thực hiện
trong quan hệ giữa các quốc gia cũng được đem ra áp dụng trong quan hệ giữa các
công dân trong các nước theo chủ nghĩa tập thể. Trong các nước theo chủ nghĩa
tập thể lương tâm cũng như tất cả các tác nhân khác đã không còn đóng vai trò
kiềm chế các hành động của con người nếu như đấy là các hành động nhằm thực
hiện các mục tiêu do cộng đồng hay do cấp trên giao phó.
* * *
Sự thiếu vắng các quy tắc đạo đức tuyệt đối mang tính
hình thức dĩ nhiên không có nghĩa là xã hội theo chủ nghĩa tập thể không khuyến
khích một số thói quen có ích của các công dân và không đè nén một số thói quen
khác. Ngược lại, xã hội theo đường lối tập thể quan tâm tới thói quen của con
người hơn là xã hội theo đường lối cá nhân chủ nghĩa. Để trở thành người có ích
cho xã hội theo đường lối tập thể cần phải có một số phẩm chất, những phẩm chất
này lại đòi hỏi phải được rèn luyện thường xuyên. Chúng ta gọi đó là “những
thói quen có ích” chứ không phải là đức hạnh vì trong bất kì trường hợp nào
chúng cũng không được phép trở thành chướng ngại vật trên con đường tiến đến
mục đích chung hay là cản trở việc thực thi mệnh lệnh của cấp trên. Các thói
quen đó chỉ làm mỗi một nhiệm vụ là lấp đầy khoảng trống mà các mệnh lệnh hay
các mục tiêu chưa nói tới chứ không bao giờ được mâu thuẫn với ý chí của nhà
cầm quyền.
Có thể thấy rõ sự khác nhau giữa những phẩm chất sẽ được
đánh giá cao trong xã hội theo chủ nghĩa tập thể và những phẩm chất nhất định
sẽ phải biến mất trong thí dụ sau. Có một số phẩm chất đạo đức đặc trưng của
người Đức, hay nói đúng hơn “đặc trưng Phổ” được cả những kẻ thù không đội trời
chung của họ công nhận và cũng có những phẩm chất mà theo ý kiến chung là người
Đức không có, nhưng lại có ở người Anh, khiến cho người Anh cảm thấy tự hào.
Chắc chẳng mấy người phủ nhận rằng người Đức nói chung là yêu lao động và có kỉ
luật, cẩn trọng và nghị lực đến mức tàn nhẫn, tận tuỵ và ngay thẳng trong mọi
công việc; họ có ý thức cao về trật tự, về trách nhiệm và thói quen tuân phục
chính quyền; họ sẵn sàng hi sinh quyền lợi cá nhân và tỏ ra là những người cực
kì dũng cảm khi tính mạng bị đe dọa. Tất cả những điều đó đã biến người Đức
thành công cụ thực hiện mọi nhiệm vụ do nhà cầm quyền đặt ra, chính phủ Phổ và
Đế chế mới trong đó xu hướng Phổ giữ thế thượng phong, đã giáo dục họ theo đúng
tinh thần như thế. Trong khi đó người ta lại cho rằng “người Đức điển hình”
thiếu những phẩm chất của chủ nghĩa cá nhân như tinh thần bao dung, thái độ tôn
trọng người khác, tôn trọng ý kiến của người khác, sự độc lập về trí tuệ, tính
ngay thẳng và sẵn sàng bảo vệ ý kiến của mình trước những người có quyền lực,
chính người Đức cũng nhận thấy như thế và gọi nó là Zivilcourage, họ thiếu sự quan tâm đến những kẻ yếu đuối, thiếu sự
nghi ngờ lành mạnh đối với quyền lực, không thích quyền lực, những phẩm chất
chỉ có thể được hình thành bởi truyền thống tự do cá nhân lâu đời. Người ta còn
cho rằng người Đức không có các phẩm chất, có thể là không dễ nhận ra, nhưng
rất quan trọng nếu xét từ quan điểm quan hệ giữa những người sống trong xã hội
tự do, đấy là lòng nhân từ, tính khôi hài, cởi mở và tôn trọng đời sống cá nhân
của người khác cũng như niềm tin vào ý định tốt đẹp của những người xung quanh.
Sau tất cả những điều đã trình bày, có thể thấy rõ rằng
những phẩm hạnh đặc trưng của chủ nghĩa cá nhân cũng đồng thời là những phẩm
hạnh mang tính xã hội, giúp cho tương tác xã hội diễn ra thuận lợi hơn, nhờ thế
mà không cần và rất khó kiểm soát từ bên trên. Những phẩm hạnh này chỉ phát
triển trong các xã hội mang tính cá nhân chủ nghĩa hoặc đã phát triển về mặt
thương mại, và không hiện diện trong xã hội nơi chủ nghĩa tập thể hay quân
phiệt giữ thế thượng phong. Có thể nhận thấy rõ sự khác biệt này ở những vùng
khác nhau của Đức, và hiện nay chúng ta cũng có thể thấy khi so sánh Đức với
các nước phương Tây. Cho mãi đến tận thời gian gần đây, tại những vùng phát
triển nhất về thương mại, tức là tại những thành phố buôn bán ở phía Nam và
phía Tây, cũng như các thành phố vùng Hanse, các quan niệm đạo đức vẫn gần với
tiêu chuẩn của phương Tây hơn là những tiêu chuẩn đang giữ thế thượng phong ở
Đức hiện nay.
Tuy vậy, sẽ cực kì bất công khi cho rằng khối quần chúng
ủng hộ chế độ trong các nhà nước toàn trị, mà chúng ta coi là chế độ vô luân,
là những người chẳng còn động lực đạo đức nào. Đối với đa số thì tình hình hoàn
toàn ngược lại: chỉ có thể so sánh những xúc cảm về mặt đạo đức đằng sau các
phong trào như quốc xã hay cộng sản với những trải nghiệm của những người đã
từng tham gia các phong trào tôn giáo vĩ đại trong lịch sử. Nhưng một khi đã
thừa nhận rằng cá nhân chỉ là phương tiện phục vụ cho những mục tiêu của một
thực thể cao quý hơn, gọi là xã hội hay quốc gia thì cũng thế, thì những đặc
điểm của chế độ toàn trị nhất định sẽ xuất hiện. Từ quan điểm của chủ nghĩa tập
thể thì thái độ bất dung và đàn áp thô bạo bất đồng quan điểm, khinh thường đời
sống và hạnh phúc cá nhân chính là những hậu quả thiết yếu và không thể tránh
khỏi của những tiền đề lí luận nền tảng. Đồng ý như thế, nhưng đồng thời những
người ủng hộ chủ nghĩa tập thể lại khẳng định rằng chế độ này tiến bộ hơn là
cái chế độ, nơi những quyền lợi “ích kỉ” của từng cá nhân có thể cản trở các
mục tiêu mà cộng đồng theo đuổi. Các triết gia Đức là những người chân thành
khi họ cố gắng chứng minh hết lần này đến lần khác rằng phấn đấu cho hạnh phúc
cá nhân là việc làm phi đạo đức và chỉ có thực hiện nghĩa vụ trước xã hội mới
là việc làm đáng tôn trọng, nhưng những người được giáo dục theo truyền thống
khác thì khó mà hiểu nổi chuyện đó.
Ở đâu chỉ tồn tại một mục tiêu chung cao quý duy nhất thì
ở đó không còn chỗ cho bất kì tiêu chuẩn hay quy phạm đạo đức nào. Trong thời
kì chiến tranh chúng ta cũng từng trải nghiệm những điều như thế ở một mức độ
nào đó. Nhưng ngay cả chiến tranh với những mối hiểm nguy vốn có của nó cũng
chỉ tạo ra trong lòng các nước dân chủ một phiên bản toàn trị tương đối ôn hòa:
chỉ một vài giá trị cá nhân bị đặt sang một bên để dành chỗ cho mục tiêu duy
nhất lúc đó mà thôi. Nhưng khi toàn xã hội chỉ theo đuổi một vài mục tiêu chung
nào đó thì nhất định sự tàn bạo đôi khi sẽ được coi là nhiệm vụ và những hành
động làm chúng ta kinh tởm như bắn giết con tin, giết người già hay người ốm
được coi là những việc làm thích hợp; di dân cưỡng bức và bắt lưu đầy hàng trăm
ngàn người trở thành biện pháp chính trị được hầu như tất cả mọi nguời, trừ các
nạn nhân, ủng hộ; thậm chí người ta còn nghiên cứu cả những đề nghị như “gọi
đàn bà nhập ngũ để sinh con đẻ cái” nữa. Những người theo chủ nghĩa tập thể chỉ
nhìn thấy những mục tiêu vĩ đại, họ đủ sức biện hộ cho những hành động như thế
vì không có quyền con người nào hay giá trị cá nhân nào có thể trở thành lực
cản cho sự nghiệp phụng sự xã hội của họ.
Nhưng trong khi đối với phần đông công dân của nhà nước
toàn trị, lí tưởng, mặc dù đối với chúng ta đấy là lí tưởng chẳng ra gì, chính
là thứ họ sẵn sàng hy sinh hết mình, là thứ khiến họ ủng hộ, thậm chí thực hiện
những hành động bất nhân nói trên, thì đối với những kẻ điều hành chính sách đó
lại không hẳn như thế. Muốn trở thành trợ thủ đắc lực trong việc điều hành nhà
nước toàn trị thì sẵn sàng chấp nhận những lời giải thích có vẻ hợp lí cho
những việc làm đốn mạt là chưa đủ, y còn phải sẵn sàng chà đạp lên mọi quy tắc
đạo đức từng được biết đến
nếu đấy là việc cần thiết để đạt mục tiêu đề ra cho y. Vị
lãnh tụ tối cao là người duy nhất có quyền đặt ra mục tiêu cho nên các trợ thủ
trong tay ông ta không được có quan điểm đạo đức riêng của mình. Yêu cầu quan
trọng nhất đối với người cán bộ là lòng trung thành tuyệt đối đối với cá nhân
lãnh tụ, kèm theo lòng trung thành là tính vô nguyên tắc và sẵn sàng làm bất cứ
việc gì. Cán bộ không được có lí tưởng thầm kín của riêng mình hoặc quan điểm
riêng về thiện ác, có thể ảnh hưởng tới các dự định của lãnh tụ. Từ đó có thể
thấy rằng các chức vụ cao khó có sức hấp dẫn đối với những người có quan điểm
đạo đức vốn từng là kim chỉ nam cho hành động trong quá khứ của người Âu châu.
Bởi vì, chẳng có gì có thể đền bù được cho những hành động bất lương mà họ nhất
định phải làm, sẽ không còn cơ hội theo đuổi những ước mơ lí tưởng hơn, chẳng
có gì có thể đền bù được những mạo hiểm không thể nào tránh khỏi, chẳng có gì
có thể đền bù được những niềm vui của cuộc sống riêng tư và sự độc lập của cá
nhân mà chức vụ lãnh đạo cao nhất định phải làm. Chỉ có một khát khao, đấy là
khát khao quyền lực theo nghĩa đen của từ này và cái khoái cảm được người khác
phục tùng và được là một phần của một cỗ máy quyền lực khổng lồ không ai có thể
cản trở được, là có thể được thỏa mãn theo cách đó mà thôi.
Nếu các chức vụ cao trong bộ máy quyền lực toàn trị không
hấp dẫn được những người xứng đáng, theo tiêu chuẩn của chúng ta, thì điều đó
có nghĩa là những kẻ tàn nhẫn và vô liêm sỉ sẽ có nhiều cơ hội. Không nghi ngờ
gì rằng sẽ có nhiều việc gọi là “bẩn thỉu”, nhưng cần phải làm vì mục đích cao
thượng và phải làm một cách dứt khoát và chuyên nghiệp như bất kì công việc nào
khác. Và cũng có nhiều hành động bản thân chúng đã là xấu xa rồi, những loại mà
những người còn có quan niệm đạo đức truyền thống sẽ không chịu làm, nên những
kẻ sẵn sàng làm những việc xấu xa như thế sẽ có tấm giấy thông hành để thăng
tiến và đi đến quyền lực. Trong xã hội toàn trị nhất định sẽ có nhiều chức vụ
đòi hỏi sự tàn nhẫn, dọa nạt, lừa dối và chỉ điểm. Gestapo hay các ban quản lí
các trại tập trung, Bộ tuyên truyền hay SA hoặc SS (hoặc những cơ quan tương
ứng ở Ý hay ở Nga) không phải là chỗ thể hiện lòng nhân đạo của con người.
Nhưng đấy chính là con đường tiến thân trong ban lãnh đạo của nhà nước toàn
trị. Một nhà kinh tế học nổi tiếng người Mĩ sau khi xem xét sơ qua trách nhiệm
của chính quyền trong xã hội theo đường lối tập thể đã rút ra kết luận rất đúng
rằng: “Dù muốn hay không họ cũng phải làm những việc đó: xác suất những người
nắm chính quyền là các cá nhân không thích giữ và thể hiện quyền lực cũng ngang
bằng với xác suất một người cực kì dịu dàng muốn làm công việc của cai đội
trong đồn điền nô lệ”.
Nhưng như thế chưa phải đã hết. Vấn đề lựa chọn người
lãnh đạo là một phần của một vấn đề lớn hơn: vấn đề lựa chọn người phù hợp với
quan điểm của họ hay nói đúng hơn là lựa chọn những người sẵn sàng thích nghi
với học thuyết thường xuyên thay đổi của họ. Và điều đó dẫn chúng ta đến một
trong những đặc điểm nổi bật nhất của đạo đức của chủ nghĩa toàn trị: quan hệ
của nó với và ảnh hưởng của nó lên những đức tính được gọi bằng một tên chung
là tính trung thực. Nhưng đây là đề tài lớn, cần phải cả một chương mới mong
nói hết được.
Zarathustra của Nietzsche đã nói đúng theo tinh thần của chủ nghĩa tập thể: “Cho đến nay đã từng tồn tại cả ngàn mục tiêu vì đã tồn tại cả ngàn người. Nhưng vẫn chưa có một cái cùm chung cho cả ngàn cái cổ, chưa có một mục tiêu duy nhất. Nhân loại chưa có một mục tiêu. Tôi cầu xin những người anh em, hãy nói đi: nhân loại không có mục tiêu, thế chẳng phải là không có nhân loại đó ư?”
Xem K. Marx. Cách mạng và phản cách mạng, cũng như
thư của Engels gửi Marx đề ngày 23 tháng 5 năm 1851.
Nhận xét
Đăng nhận xét